Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

Thập Nhất Thủ Liên Hoàn Thập Nhất Bát Điệp XUÂN!





XUÂN

Xuân thả tơ vàng treo nắng mai
Xuân neo dáng ngọc tuổi trâm cài
Xuân khoe đoá cúc duyên đằm mãi
Xuân nhắc nụ hồng sắc sẽ phai
Xuân gọi lời yêu tràn lối mộng
Xuân xây tổ ấm rạng tương lai
Xuân mong đôi lứa trao thề ước
Xuân chẳng bao giờ lỗi hẹn ai


Ai vẽ dòng xuân bóng nắng xiêu
Để xuân đủng đỉnh vén mây chiều
Xuân xanh rẽ sóng thuyền quay lái
Bỏ mặc tình xuân đắm đuối phiêu
Xuân chở rộn ràng xuôi biển biếc
Sao lòng xuân nặng nỗi đăm chiêu?
Xuân thương bờ lở ngàn năm ngóng?
Bến đợi xuân neo dẫu ít nhiều

Nhiều hạt xuân buồn níu giữ nhau
Phải chăng xuân biết chúng về đâu
Xuân se sợi nhớ mây thay sắc
Xuân dệt khăn thương nước giữ màu
Lặng lẽ xuôi nguồn xuân lắng lại
Hay là xuân chảy ngược dòng châu
Một mai về bến mưa xuân nhớ
Buổi nắng xuân về hẹn đã lâu


Đã lâu xuân đợi sóng tình khơi
Dìu dặt tiếng xuân gọi đất trời
Lối cũ xuân sang tràn lộc biếc
Vườn xưa xuân đến nắng vàng phơi
Xuân lan hương bưởi thơm làn tóc
Xuân giữ sắc hồng thắm nụ môi
Lá vẫy hoa cười xuân rạng rỡ
Bên xuân thao thiết đón chiều rơi


Chiều rơi vạt nắng trải xuân hồng
Xuân giục ngỏ lời ai biết không
Rộn rã lòng xuân ngày trảy hội
Dịu dàng xuân ý buổi sang sông
Trầu cau hoà nhịp từ xuân trước
Vôi vỏ xuân nay góp vị nồng
Nắng gió mưa xuân chừng nán lại
Nghe xuân chúc phúc thoả niềm mong


Mong xuân mãi trải sắc vàng tươi
Để giữ vườn xuân rộn tiếng cười
Xuân quyến luyến khi hồng mây ruổi
Xuân đằm thắm buổi tím chiều trôi
Xuân bên chồi biếc đo tình cội
Xuân giữa đại ngàn đếm lá rơi
Hãy đợi xuân xanh về cất tiếng!
Cùng xuân rạng rỡ bước bên người!


Người đến xuân sang tỏa nắng hồng?
Cùng xuân khao khát thỏa niềm mong
Phải xuân đan nhớ dài theo mãi
Để sợi xuân thương cuộn đáy lòng
Xuân giữ niềm vui chờ hạ tới
Xuân mang hờn tủi thả theo đông
Xuân muôn sắc thắm khoe tình mộng
Xuân sánh vai xây nghĩa thắm nồng!

Nồng nàn xuân đến khắp tầng không?
Xuân siết chặt thêm nghĩa vợ chồng
Xuân đón tình yêu xuôi tới biển
Xuân đưa hạnh phúc uốn theo sông
Xuân trao hạnh phúc Giai Nhân ước
Xuân  tặng yên vui Mặc Khách mong
Xuân chảy dạt dào tâm ứng biến
Cùng xuân hòa nhịp khúc tình hồng


Tình hồng xuân nhuộm óng tơ trời
Xuân gửi dấu yêu lại khắp nơi
Xuân gọi nụ cười cây nảy lộc
Xuân gieo nốt nhạc hạt đâm chồi
Xuân hoà câu hát men say dậy
Xuân giục tứ thơ thức dạo chơi
Xuân đến muôn nhà trao hạnh phúc
Xuân xây mộng thắm bức tranh đời!


Tranh đời xuân vẽ mông êm đềm
Xuân gọi nắng vàng đuổi bóng đêm
Xuân khiến nôn nao chờ mắt biếc
Xuân khơi rạo rực nhớ môi mềm
Xuân nghe với bạn lời yêu ngỏ
Xuân lắng cùng sông ngọn sóng êm
Xuân muốn niềm vui tràn khắp chốn
Xuân tình ấm áp nghĩa nhân thêm.


Thêm một phiến xuân trải mộng mơ
Cùng xuân nương gió thả thuyền thơ
Xuân khao khát lắng dòng thương nhớ
Xuân thổn thức rơi giọt đợi chờ
Bất giác xuân nghe lời ghềnh thác
Nên xuân lặng lẽ trải đường tơ
Xuân khơi nguồn mạch bình an đến
Thanh thản xuân nay đã cập bờ!
....
Sài Gòn 2014- 2019 
Huỳnh Xuân Sơn





Thứ Tư, 16 tháng 1, 2019

Thơ Cho Một Cuộc Tình









THƠ VIẾT CHO MỘT CUỘC TÌNH!


Nắng


Nắng khoan thai thả sắc vàng rơi
Nắng dệt uyên ương thỏa mộng trời
Nắng ngỡ reo ca hồng bến lạnh
Nắng nghe rộn rã tím miền oi
Nắng vừa che khuất ngày đơm nụ
Nắng đã đốt thiêu buổi nảy chồi
Nắng đợi bao mùa thương kết trái
Nắng đằm thắm trải mãi mãi thôi!
Sài Gòn 13/1/2019
Cao Thị Phương Lan


Mưa

Mưa cuốn tình tôi lặng lẽ rơi
Mưa dìu thương nhớ bốn phương trời
Mưa bâng khuâng hỏi bao đông lạnh
Mưa thẫn thờ trông bấy hạ oi
Mưa tủi từ chiều mây chộn rộn
Mưa buồn đến sớm nắng đơn côi
Mưa bao lâu nữa hòa trong đục
Mưa biết người còn đợi mãi thôi!

Sài Gòn 4/1/2019

Cao Thị Phương Lan


Gió


Gió bứt cánh mùa thả úa rơi
Gió rưng rức ruổi hướng chân trời
Gió thương mưa bụi chiều đông lạnh
Gió nhớ sương khuya sớm hạ oi
Gió gọi xuân hồng gom nắng lại
Gió lay đông bạc tiễn mù trôi
Gió luôn mong mỏi ngày tao ngộ
Gió giận một người mới thế thôi!


SG 10/1/2019
PL


Sương


Sương biết phận mình lặng lẽ rơi
Sương khao khát trắng nhuộm bầu trời
Sương bâng khuâng hỏi xuân còn lạnh?
Sương thẫn thờ nghe hạ phải oi!
Sương sớm tinh khôi đùa với nắng
Sương khuya trong vắt rỡn cùng chồi
Sương nào biết được đâu dòng đục
Sương mặc cuộc tình mãi nổi trôi!

SG 12/1/2019

PL


Sét


Sét giật vầng mây cuộn ném rơi
Sét ôm niềm nhớ xé toang trời
Sét khờ khạo xoáy dòng sông lạnh
Sét thẳng thắng xua vạt nắng oi
Sét trốn bao ngày không cất tiếng
Sét về bấy bận rộn tim côi
Sét không mơ tưởng vòng tay ấm
Sét nối duyên mình một mối thôi!

Sài Gòn 12/1/2019

PL

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2018

Tản Mạn Cùng Anh Hát Cho Em Nghe Của Tác Giả Diệp Thế Hùng


Bấy lâu nay tôi vẫn tưởng chỉ có những chàng trai mới lớn rụt rè mới phải mượn lời thơ, câu hát để gửi lòng mình đến người họ yêu thương! Nhưng không hẳn thế, ngay lúc này tôi đang gặp một trang nam tử đã qua ngưỡng  tuổi "Biết được mệnh trời" khá lâu, anh cũng là một nhà khoa học tiếng tăm lừng lẫy, một Soái Ca làm thơ tình bấy lâu nay tôi vẫn cảm dòng thơ anh tuôn tràn  ăm ắp chở đi những lời thơ " ướt rượi"!
Thế mà thật sự tôi không ngờ  Người Hùng họ Diệp cũng có lúc để cho nhân vật trữ tình trong Thơ mình phải mượn lời ca khúc để nói với em!
Từ ngạc nhiên dẫn tới thắc mắc nên tôi đã cùng trôi theo dòng cảm xúc của tác giả gửi gắm ý thơ vào câu chữ của mình!

Anh Hát Cho Em Nghe

Anh thích hát những lời ca tình ái *
Cho em nghe để mãi giữ trong tim
Những lời yêu làm hai đứa đắm chìm
Trong nhạc điệu êm đềm ngàn xúc động

Anh thích hát những lời đầy mơ mộng
Để muôn niềm hy vọng kết thành thơ
Hát cho em lời dịu đẹp như tơ
Những yêu dấu mong chờ không tả được

Mượn lời hát anh muốn mình hẹn ước
Mãi yêu nhau, mỗi bước suốt cuộc đời
Mượn bài ca, anh muốn nói những lời
Thật âu yếm, tuyệt vời cho em hiểu

Em có biết những lời trong nhạc điệu
Là những lời tuyệt diệu nói giùm anh
Rằng anh yêu yêu đến bạc đầu xanh
Em không nỡ không đành làm anh khổ ?

* Yêu Em Dài Lâu (Đức Huy)
Diệp Thế Hùng (26 November 2018).

Anh Hát Cho Em Nghe được tác giả viết bằng thể thơ tự do (8 chữ) với những câu từ chọn lọc kỹ càng trước khi sắp xếp theo một nhịp thơ dìu dặt như thuyền tình đang êm ái trôi trên dòng tĩnh lặng..
Đọc xong bài thơ Nghe hẳn có không ít bạn đọc  giống như tôi khe khẽ hát:

Em như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ
Đưa anh đi tìm vần thơ
Qua công viên lá rơi trên con đường về
Bỗng nhiên nghe lòng đang ước mơ (Yêu Em Dài Lâu)
Tôi khe khẽ hát một mình bởi ca khúc này được tác giả ghi chú trong Nghe! 

Anh thích hát những lời ca tình ái *
Cho em nghe để mãi giữ trong tim
Những lời yêu làm hai đứa đắm chìm
Trong nhạc điệu êm đềm ngàn xúc động

Anh Hát Cho Em Nghe lại được bắt đầu từ Anh thích hát cho em nghe, em đã nghe, em đang nghe hay sẽ nghe tác giả quên nói! Hoặc giả không muốn nói! Bởi còn đang hy vọng em nghe và em sẽ "Giữ mãi trong tim" ! Em giữ gì đây tác giả ơi? Sao không giữ tình anh, giữ gìn kỷ niệm của hai người mà lại giữ "nhạc điệu êm đềm" mang tới cho hai người không chỉ một sự xúc động mà là cả "Ngàn xúc động" thì chắc chẳn không phải những lời ca mở đầu mà tôi bất giác cất tiếng hát ban nãy rồi. 
Phải chăng Anh đang hát cho Em nghe:

Anh mang thương nhớ gửi vào trong gió
Đôi phút bên em được nghe em nói với anh.

Cơn gió nào bay ngang cuộc đời
Nói với em rằng tôi lẻ loi
Cơn gió nào bên tai thì thầm
Nói với em rằng tôi rất xấu. ( Lời Của Gió - Duy Thái)

Hay là Anh vẫn đang ngân nga Yêu Em Dài Lâu 

Bỗng nhiên nghe lòng đang ước mơ
Mơ ôm em trong tay đêm mưa thì thào
Cho bão tố về làm chiêm bao
Mơ yêu em thiết tha như yêu lần đầu !(  Đức Huy)

Tôi đồ rằng Anh đã và đang hát cho em nhiều hơn thế những ngôn ngữ của tình yêu bởi chỉ có thế mới mang tới cho họ ngàn xúc động! Nhưng tính từ Thích mà tác giả dùng ngay câu đầu thì tôi đang thắc mắc liệu em có đang nghe hay không? Dẫu sao tôi vẫn nghiêng về phía họ đang bên nhau và Anh đang hát cho Em nghe !

Anh thích hát những lời đầy mơ mộng
Để muôn niềm hy vọng kết thành thơ
Hát cho em lời dịu đẹp như tơ
Những yêu dấu mong chờ không tả được

Lại là Anh thích hát chứ không phải anh đang hát hoặc giả anh đã hát "những lời đầy mơ mộng".
Những lời ca ấy phải chăng là :
Anh muốn yêu em dài lâu
Yêu em cho đến khi con tim ngừng đập
Cho thiên thu là một giây
Yêu em cho đến khi ong thôi làm mật
Đến khi loài chim quên lối bay
Khi ôm em trong tay anh nghe ngọt ngào
Nếu đời là một giấc chiêm bao
Xin yêu em thiết tha như yêu lần đầu (Đức Huy)
Có lẽ thế bởi để có được "muôn niềm hy vọng kết thành thơ" không hề dễ dàng, cho dù Anh có một tâm hồn giống tác giả người có dòng thơ tình tuôn chảy gần như bất tận đi chăng nữa.
Tôi không tin Tác Giả không tả được "những yêu dấu mong chờ" mà có lẽ những nỗi niềm của Anh của Em trong Nghe không thể diễn tả bằng lời ! Hoặc giả thật khó để họ nói ra lòng mình vì một lý do đặc biệt nào đó mà chỉ có tác giả, có Anh và Em biết!

Mượn lời hát anh muốn mình hẹn ước
Mãi yêu nhau mỗi bước suốt cuộc đời
Mượn bài ca anh muốn nói những lời
Thật âu yếm tuyệt vời cho em hiểu

Tới đây sau hai lần tác giả nói rằng Anh của Nghe thích hát thì Anh mới thú thật lòng mình rằng muốn "Mượn lời hát" có lẽ là :
"Anh muốn yêu em đậm sâu
Anh đã thương em từ lâu "
Còn muốn "Mượn bài ca " Yêu Em Dài Lâu" để thổ lộ cho Em rằng "Anh muốn" "Mãi yêu nhau mỗi bước suốt cuộc đời" bằng những lời nói yêu thương, bằng những cử chỉ "âu yếm tuyệt vời"
Em Nghe ắt hẳn Em hiểu phải không Anh phải không Em và phải không tác giả Diệp Thế Hùng ?
Khổ thơ kết đã hiện diện nhưng vẫn chỉ là những lời độc thoại tử phía nhân vật Anh mà thôi! Em đâu không lên tiếng hay em còn đang mải mê Nghe

Em có biết những lời trong nhạc điệu
Là những lời tuyệt diệu nói giùm anh
Rằng anh yêu, yêu đến bạc đầu xanh
Em không nỡ không đành làm anh khổ ?

Trời ạ! Những lời tuyệt diệu nói dùm Anh trong nhạc điệu là những lời nào mà tác giả phải để cho Anh không thể cất lời mà phải mượn lời nhạc sĩ Đức Huy thế?
Mơ yêu em dài lâu? mơ ôm em lần đầu hay thực là muốn Yêu em đậm sâu rồi yêu em dài lâu? hoặc giả thực lòng "anh đã thương em từ lâu" ! lời nào cũng nói được hết chỉ là hơi khó khăn một chút khi lần đầu nói yêu Em thôi! 
Phải chăng lý do tới từ "em không nỡ không đành làm anh khổ" khi biết "anh yêu yêu đến bạc đầu xanh"?
Thú thật tới câu kết này tôi đã phải lần lại ca từ của Yêu Em Dài Lâu và đọc lại Nghe rồi xâu chuỗi lại xem có ý thơ hay lời ca nào thể hiện tình yêu của Anh và Em bị trắc trở hay không? Tôi chưa thấy nhưng ý nghĩ về một sự trắc trở hay bức tường Xám ngăn cách giữa Anh và Em cứ lởn vởn trong đầu tôi!
Văng vẳng đâu đây lời ca như đồng cảm, như sẻ chia cùng với Anh và cùng với Nghe và tác giả Diệp Thế Hùng!

Em có nghe thấy anh nói gì không ?
Em có nghe thấy gió nói gì không ?
Anh mang thương nhớ gửi vào trong gió!
.....
Gió hãy nói rằng tôi mong có em
Gió hãy nói rằng tôi luôn nhớ em
Gió hãy nói rằng tôi yêu em
Thế thôi! ( Duy Thái)

Tác giả ơi! có lẽ nào lý do "Không nỡ không đành làm anh khổ"  lại chỉ bởi em đã không hoặc giả chưa Nghe Yêu Em Dài Lâu? Một dấu hỏi cho một câu hỏi không hoặc chưa có lời giải vừa được tác giả đặt cuối bài thơ như một cánh cửa khu vườn Tình chưa đóng lại!
Một bài thơ tình, một đoản khúc vừa vang lên lan xa và dừng lại cùng dấu chấm hỏi? Thể hiện một khúc tâm tình, một nỗi niềm thương nhớ, một nỗi mong chờ, mộ chút hờn ghen tất cả gói trọn tâm tư chủ thể trữ tình Anh trong Anh Hát Cho Em Nghe  tôi vừa đồng hành cùng tác giả tới đây!
Có thể những suy nghĩ cảm nhận trên đây qua góc nhìn phiến diện một chiều, tôi đã không nhìn theo phần đông bạn đọc yêu thơ của Khoa Học Gia Diệp Thế Hùng!
Rất mong nhận lại sự bao dung từ bạn đọc cũng như tác giả nếu như có góc nhìn khác biệt!
Sài Gòn 10/12/2018
Huỳnh Xuân Sơn!


Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

Đọc Thu Này Của Tác Giả Diệp Thế Hùng



Mùa Thu đã tạm biệt! Nhường chỗ cho mùa đông băng giá hoành hành thậm chí lan cả cái se lạnh đặc thù tới nơi đây vốn chỉ hai mùa mưa nắng!
lá thôi rơi, mưa ngâu ngừng rớt, trên trời cao bầy Qụa cũng trở về nơi cư ngụ đồng nghĩa với cây cầu Ô Thước cũng đã rớt nhịp báo hiệu một mùa ngâu đã hết!
Mùa Thu  đi rồi tôi mới gặp một dòng suy tư, một nỗi niềm khắc khoải, một lời tự sự hoặc giả là một cuộc độc thoại của tác giả nhà khoa học làm thơ Diệp Thế Hùng mang tên Thu Này! thú thực tôi rất muốn biết Thu Này là thu nào? Nhưng không thể hỏi tác giả, hỏi Anh hay hỏi Em, nên đành tự mình đi tìm! Nếu bạn cũng có thắc mắc giống tôi thì xin mời nhé cùng tôi ngược dòng về với Thu Này!

THU NÀY

Trời trở gió, lá vàng lác đác
Mùa thu này buồn nát tâm can
Trong ao bèo hợp rồi tan
Như tình xuân đến rồi tàn theo đông

Thu chưa hết sao lòng rét mướt
Gió mùa thu lạnh buốt bờ vai
Rồi trong những tháng năm dài
Lẽ nào mình phải chịu hoài nhớ nhung

Có những lúc lạnh lùng trống vắng
Nỗi đau thương làm trắng mái đầu
Chờ em đến tận đời sau
Kiếp này anh phải mang sầu từng đêm

Gió lạnh thổi nỗi niềm chồng chất
Lá vàng bay lất phất buông rơi
Không ai trong suốt cuộc đời
Chỉ yêu mà chẳng có hồi đau thương.
Diệp Thế Hùng (29 Oct. 2018).

Thu Này vừa được tác giả chất lên chuyến xe mang tên Song Thất Lục Bát chở tới đây!
Trong Thu Này có trời trở gió, có lá vàng bay, có gió lạnh thổi và đặc biệt có nỗi niềm chồng chất của Tao Nhân  khi "lạnh buốt bờ vai" lúc thì " lạnh lùng trống vắng" và có khi " buồn nát tâm can". Vì sao và vì đâu mà tâm trạng chủ thể anh lại phải "mang âu sầu từng đêm" đến "Nỗi đau thương làm trắng mái đầu"?
Người viết mạn phép tác giả xin dỡ từng kiện hàng mang tên Ý Thơ  trên chuyến xe Thu Này xuống và mở ra theo ý chủ quan của người đọc !

Trời trở gió, lá vàng lác đác
Mùa thu này buồn nát tâm can
Trong ao bèo hợp rồi tan
Như tình xuân đến rồi tàn theo đông

Trời trở gió khi sang thu hẳn là gió heo may đã về! Không lãng mạn như Trịnh khi viết Nhìn Những Mùa Thu Đi!
Gió heo may đã về
Chiều tím loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề
Rồi mùa thu bay đi
Mà tác giả để cho chủ thể trong thơ mình cảm "Mùa thu này buồn nát tâm can" khi thấy "lá vàng lác đác" chao nghiêng rồi rơi xuống bên cạnh, hay trên "ao bèo" vẫn biết gió dạt, bèo xô sẽ dẫn tới hợp rồi tan nhưng sao lại cám cảnh tới mức Tình xuân vừa đến lại vội vàng "tàn theo đông" Tình xuân theo thói thường sẽ rực rỡ khi sang hạ, dạt dào đằm thắm cùng thu cơ mà? Phải chăng tại "trời trở gió" nên Thu Này không giống những Thu xưa?
Thu vẫn mãi là thu dịu dàng đằm thắm và chín ửng bên trời! Chỉ có ai kia chắc hẳn đang "buồn nát tâm can" vì tình xuân vừa mới khỏi duyên lại vội tàn phai hoặc giả vừa hợp lại tan  nên mới có chuyếnThu Này đầy âu sầu như thế sau khi mở Kiện Tình đầu tiên.
Và đây Kiện Tình thứ hai cũng vừa được dỡ xuống và mở ra:

Thu chưa hết sao lòng rét mướt
Gió mùa thu lạnh buốt bờ vai
Rồi trong những tháng năm dài
Lẽ nào mình phải chịu hoài nhớ nhung

Đứng trước những gì vừa mở ra người viết chừng như đang cùng tác giả và bạn đọc nghe lời sẻ chia đồng cảm của Trịnh vang lên! mặc dù trong Thu này chưa có đại từ nhân xưng Anh hay em mà chỉ có Mình xuất hiện !
Nhìn những mùa thu đi
Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song
Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng (Nhìn Những Mùa Thu Đi)
Tác giả ơi! Mình phải chịu hoài nhớ nhung? Hẳn mình là chúng mình (hai mình) hay Mình là Mình anh? Mình em của Thu Này đây? Dẫu cho câu trả lời có thế nào thì Người đang cảm "Thu chưa hết " đã thấy cái lạnh giá len lỏi vào tận trong lòng khi mà "gió mùa thu" nhẹ nhàng kia  lại làm cho mình ấy phải "lạnh buốt bờ vai" thì chắc hẳn mình ấy là kẻ đang cô đơn một mình gặm nhấm  nỗi niềm nhớ nhung một mình khác có lẽ cũng đang nhớ mình này không kém đâu phải không tác giả?

Có những lúc lạnh lùng trống vắng
Nỗi đau thương làm trắng mái đầu
Chờ em đến tận đời sau
Kiếp này anh phải mang sầu từng đêm

Nỗi đau thương đến từ đâu mà trong Thu Này lại "Làm trắng mái đầu" có phải vì "Chờ em đến tận đời sau" không nhỉ? Lời hẹn kiếp này chẳng đặng đành chờ kiếp sau phải chăng chính là nguyên nhân và là khởi nguyên cho anh phải "mang sầu từng đêm" không đây?
Nếu giả định trên đây mà đúng thì trời ơi! lại là cách núi ngăn sông cho Anh đến với Em trong thơ tác giả soái ca họ Diệp ta vẫn thường gặp!
Muốn hỏi tác giả rằng Anh trong Thu Này đã bao nhiêu đêm hoặc giả không thể đếm nổi đã bao đêm ôm nỗi nhớ nhung đứng nhìn màn đêm đen đặc quánh mà:
Nhìn những lần thu đi
Tay trơn buồn ôm nuối tiếc
Nghe gió lạnh về đêm
Hai mươi sầu dâng mắt biếc
Thương cho người rồi lạnh lùng riêng (Nhìn Những Mùa Thu Đi- Trịnh Công Sơn)
Thu vẫn lặng lẽ trôi theo vòng quay của trái đất, Thu rồi phải đi nhường chỗ cho đông về. Cuộc tình trên chuyến xe Thu Này cũng tới kiện tình cuối cùng vùa hạ xuống và mở ra!

Gió lạnh thổi nỗi niềm chồng chất
Lá vàng bay lất phất buông rơi
Không ai trong suốt cuộc đời
Chỉ yêu mà chẳng có hồi đau thương.
Thêm một lần gió xuất hiện được gắn thêm tính từ Lạnh đi theo để làm nhiệm vụ "Thổi nỗi niềm chồng chất" cùng những cánh lá vàng hiện diện thêm lần nữa không còn lác đác nữa mà là "lất phất" buông rơi!
Hai câu thơ đầu không có từ buồn nào xuất hiện  chỉ có thi ảnh 'lá vàng lất phất buông rơi" là đủ để cả tứ thơ chìm xuống! Mới hay thủ pháp mượn vật tả tình của tác giả thật tài tình và cách chọn lọc ngôn từ đưa vào sử dụng thật đắt giá!
Hai câu kết như một lời tự an ủi của Anh và cũng chính là thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm tới những Anh những Em mà kiếp này có duyên nhưng chưa đủ để được bên nhau và đang phải gánh chịu những chất chồng nhớ nhung, những lạnh lùng trống vắng và nhiều đêm âu sầu, những nỗi buồn nát tâm can! Rằng ai cũng có nỗi niềm sâu kín riêng chứ không hẳn chỉ có Mình trong Thu Này !
Người viết đã mở xong những Kiện Tình nặng trĩu tâm tư theo ý chủ quan của mình,.
Một Thu Này với chủ thể trữ tình Anh ôm nỗi nhớ nhung thật buồn, nỗi buồn thương xâm lấn tới mọi ngõ ngách của tâm hồn lan đến cả trời thu vốn trong veo, buồn cả những cơn gió thu dìu dặt lãng mạn xen chút đa tình lãng tử...
Rất mong mỏi và cũng như một lời cầu chúc cho Anh cho Em của tác giả Diệp Thế Hùng tới mùa thu sau hoặc giả sau nữa sẽ có một đêm cuối thu nở nụ cười và hát :

Đã mấy lần thu sang
Công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa
Anh ghi bằng nhiều thu vắng
Đến thu này thì mộng nhạt phai (Nhìn Những Mùa Thu Đi - Trịnh Công Sơn)

Sài Gòn những ngày se lạnh 12/12/2018
Huỳnh Xuân Sơn

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Đọc Còn Nửa Mùa Thu Của Tác Giả An Sơn



Mùa Thu với nồng nàn nắng vương, với trong vắt giọt sương, với vấn vương heo may, với  mây bay bảng lảng, với sắc vàng lá buông. Với ríu ran chim hót, với róc rách suối reo...Và, còn rất nhiều những sắc thái biểu cảm để cho các thi nhạc sĩ đem cất cảm xúc vào thơ, vào nhạc!
Rất nhiều  bài hát, bài thơ viết về mùa thu trọn vẹn,  nhưng đây đó cũng lại gặp chỉ có một nửa mùa thu thôi!
Nửa mùa thu ... Nắng vẫn trong
Em về "một nửa" vẫn mong một người (Cát Nhu)
Hay ưu tư  như thi sĩ Tú Yên

Chỉ một nửa mùa mà lại lắm bâng khuâng
Một nửa yêu thương tần ngần bên giậu vắng
Lá nuối tiếc níu cành khô
thầm lặng
Như nhớ mùa Thu rơi vỡ đâu rồi!(Một Nửa Mùa Thu)

Không giống  như hai thi sĩ trên đã viết, An Sơn tác giả người con Xứ Nẫu lại có một khúc tâm tình viết về Thu, cũng là thời khắc khi Thu vừa qua nửa chặng, rất đặc biệt!


CÒN NỬA MÙA THU

Kể em nghe chuyện mưa nắng quê anh
Khi mùa Thu đã qua một nửa
Trời miền Trung mưa dầm nắng lửa
Tháng tám về trái bưởi nám màu da
Nắng cho nhà nông đem lúa về nhà
Cho em thơ múa lân, phá cỗ
Nắng hết mình rồi Đông về mưa đổ
Mưa lủng mái tranh
Mưa mốc nỗi buồn
Mưa…
Cho má hồng chẳng thiết soi gương
Cho thi nhân tay vàng khói thuốc
Cho con thạch sùng kiếp nào thua cuộc
Đến bây giờ còn tặc lưỡi suốt đêm thâu
Lâu lắm rồi từ buổi xa nhau
Anh xếp đời, làm người bạn núi
Đêm nay nhìn trăng mà thương chú Cuội
Mấy ngàn năm chưa quên được tình Hằng (An Sơn)

Với tựa đề Còn Nửa Mùa Thu! Phải chăng tác giả muốn nói Thu vừa qua nửa chặng, Trung Thu? Hay còn điều gì khác nữa  muốn gửi gắm sau câu chữ nữa nơi đây?
Còn Nửa Mùa Thu! Tác giả đặt để chữ Còn đứng đây ắt hẳn Thu đã đi qua nửa chặng! Còn lại Nửa Chặng đường tới Đông! Nửa mùa đã qua là kỷ niệm, là hồi ức, để chủ thể trong thơ  mang theo trong suốt hành trình còn lại của mùa thu? Nếu bạn cũng thắc mắc như tôi ta sẽ cùng bước vào Còn Nửa Mùa Thu cũng là "Khi mùa Thu đã qua rồi một nửa " cùng tác giả An Sơn!

Kể em nghe chuyện mưa nắng quê anh
Khi mùa Thu đã qua một nửa
Trời miền Trung mưa dầm nắng lửa

 Còn Nửa Mùa Thu mới bắt đầu "kể cho em nghe chuyện mưa nắng quê anh" ư? " Sao không là "Lá trở mình thôi thắm" Sao không là "Mưa giăng lá đổ" ? Sao không là " Ngày sang thu anh lót lá em nằm" và rất rất nhiều những câu chuyện tình lãng mạn để anh có thể kể cho em nghe khi Thu sang và Thu bên nhau. Hà cớ gì khi còn nửa mùa thu mới kể cho em nghe !
Vẫn biết "trời miền trung mưa dầm nắng lửa" Nhất là trên Cuộc Đất Phú Trời Yên ! Nơi mà mỗi ngày nhìn thấy "Chóp chài đội mũ, mây phủ Đá Bia"! Rồi thấy :
Lập lòe trời chớp Vũng Rô
Mây che Hòn Yến gió vô Chóp Chài!
Mưa Miền Trung không ào ào ròi tạnh như mưa Phương Nam, mà dầm dề lê thê gây lũ, khiến lụt sau những cơn nắng lửa chang chang nung nóng khắp nơi!
Anh đã  kể về mưa!
 Anh đang kể về nắng cho Em nghe khi Thu còn nửa mùa! Đây là câu chuyện về Nắng

Tháng tám về trái bưởi nám màu da
Nắng cho nhà nông đem lúa về nhà
Cho em thơ múa lân, phá cỗ
Nắng hết mình rồi Đông về mưa đổ!

Anh của tác giả An Sơn  phải chăng qua câu chuyện kể muốn giới thiệu  thời điểm nửa mùa thu cũng là mùa thu hoạch của Vựa Lúa Miền Trung, những vụ mùa trĩu hạt trên cánh đồng Phước Lộc, Phước Hậu quê anh! Đất Phú vào thơ tác giả qua thi ảnh này đây, còn Trời Yên ta có thể cảm nhận qua thi ảnh "em thơ múa lân phá cỗ"
Anh đã kể về quê anh khi nắng thì "Nắng hết mình"!
"Rồi Đông về mưa đổ" Phải chăng đã hết Nửa mùa Thu còn lại rồi ư khi Đông xuất hiện cùng lúc nắng tắt mưa về đổ xuống?
 Bất giác người viết như thấy thấp thoáng lời ca của Trần Quang Lộc
"Tháng tám mùa thu lá rơi vàng chưa nhi
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm"
Cùng lúc như nghe văng vẳng lời  thi sĩ Tú Yên 
"Em nhận nơi anh
Một nửa mùa thu
Thu vu vơ
Thu mơ màng
Cũ kỹ
Bóng nắng khẽ khàng
như có điều suy nghĩ
Anh đã gửi gì trong màu mắt Thu phân?"
Nhạc sĩ và Thi sĩ họ viết thế  khi cảm xúc Thu và Nửa Mùa Thu mang đến cho họ. Nhưng Anh của tác giả An Sơn thì vẫn đang say sưa kể chuyện Còn Nửa Mùa Thu! 

Mưa lủng mái tranh
Mưa mốc nỗi buồn
Mưa…
Cho má hồng chẳng thiết soi gương
Cho thi nhân tay vàng khói thuốc
Cho con thạch sùng kiếp nào thua cuộc
Đến bây giờ còn tặc lưỡi suốt đêm thâu!
Những câu thơ dập tắt hy vọng câu chuyện về mưa sẽ lãng mạn như những  “Hạt mưa tình”

Ước gì tôi biến thành mưa,
Vương trên mái tóc em vừa hong khô.
Để em hờn giận trách đùa:
Ông trời sao nỡ làm mưa lúc này.

Hạt tình rắc nhẹ từ mây
Mà sao ướt lạnh, hao gầy tim em?
Ngước nhìn em bước vào thềm,
Mưa tôi lặng lẽ ướt mềm dấu chân.( Mưa Tình - Hồng Dương)

Nhưng không ở câu chuyện mưa quê Anh đã ám ảnh người đọc theo chiều ngược lại với Mưa tình! Mưa dai dẳng đến "Lủng mái tranh" còn có thể nghĩ đến đó đây có thể gặp, nhưng mưa tới mức mà nỗi buồn trong Anh "Mốc" và khói thuốc của người gặm nhấm nỗi buồn ấy "ám vàng tay",  thì quả thật chỉ có trong thơ tác giả An Sơn mà thôi!
Với riêng hai câu thơ tác giả để cho Anh kể em nghe khi quê anh mùa Mưa...
...
Cho con thạch sùng kiếp nào thua cuộc
Đến bây giờ còn tặc lưỡi suốt đêm thâu!
Thạch sùng tích xưa vì đâu mà tặc lưỡi suốt đêm ai trong mỗi chúng ta đều đôi lần nghe kể!
Nhưng nay tích ấy vào trong Còn Nửa Mùa Thu  và hiện diện trong nửa câu chuyện quê anh hai mùa mưa nắng thì hẳn nguyên do không đến từ "Tiếc Của" mà có lẽ từ hai từ "Thua Cuộc".
Kiếp nào thua, hay ngày ấy thua hoặc giả vừa mới thua? Và quan trọng là ai thua? Anh thua? Mưa thua? Hoặc giả Sơn Tinh lần này vào thơ tác giả An Sơn lại  thất thủ trước Thủy Tinh chăng?
Với cá nhân người viết thì hai câu thơ này là điểm nhấn sáng lấp lánh cho bài thơ và nó cũng chính là khối đá tảng có sức nặng níu giữ người đọc ở lại với Mưa sau khi đi qua Nắng để rồi trăn trở ưu tư đi tiếp cùng Còn Nửa Mùa Thu
Nhưng cho dù câu trả lời có thế nào chăng nữa thì trong câu chuyện mưa của Anh cũng phảng phất nỗi niềm phần nào đồng cảm với  thi sĩ Cách Trần Tư, với người viết và có lẽ có thêm nhiều bạn đọc cùng nghĩ:

Mùa tháng tám giọt mưa chiều lướt thướt.
Bão đang về trời xám xịt mưa tuôn.
Nhớ nhung ai thơ nhức nhối Thu buồn.
Chiều vàng úa sầu muộn lên cuồng mắt.

Mùa tháng tám có lúc mưa như cắt.
Xé lòng mình góp nhặt những vần thơ.(Mùa Tháng Tám Trong Tôi)!

Vâng! người viết cũng dăm lần chìm trong màn mưa dai dẳng dầm dề trên dải đất Nam Ngãi Bình Phú, cũng đôi lần thảng thốt đi qua dòng nước lũ đang hung hãn tràn về từ  dòng sông Kỳ Lộ hay nước xả đập Thủy Điện làm ngập các con phố Tuy Hòa, nên cảm được cái "Xé lòng mình góp nhặt những vần thơ" của tác giả Cách Trần Tư cũng như tác giả An Sơn cùng chủ thể trữ tình Anh trong Còn Nủa Mùa Thu !
Và dẫu muốn hay không thì những câu thơ kết cũng vừa hiện diện để khép lại tròn vành một mùa thu

Lâu lắm rồi từ buổi xa nhau
Anh xếp đời làm người bạn núi
Đêm nay nhìn trăng mà thương chú Cuội
Mấy ngàn năm chưa quên được tình Hằng

Đọc xong khổ thơ kết cũng là những gì mà chủ thể Anh muốn nói với em như những lời nhắn gửi ! Người viết lại muốn hỏi họ (tác giả và cả Anh ) Buổi xa nhau ấy phải chăng là từ buổi "Thua Cuộc" Anh xếp đời, làm người bạn núi" Những tưởng ở nơi thâm sơn cùng cốc ấy Anh thỏa chí trai "Trải mưa rừng gió núi "! Nơi ấy Trăng sáng vằng vặc không bị lu mờ bởi ánh đèn cao áp. Mưa trong vắt rơi thản nhiên chẳng hề vướng bụi..  Và cũng nơi ấy Nắng nung cỡ nào thì vẫn có bóng núi chở che...
Thời gian vẫn lặng lẽ trôi! Bao lâu để hôm nay Anh mới "nhìn trăng mà thương chú cuội" chưa quên được tình Hằng"! Tác giả ơi? Anh ơi! Anh thương chú Cuội hay anh thương ai kia "xếp đời làm người bạn núi" bao nhiêu năm ngỡ đã quên đi nửa mùa thu trước! Nhưng không thể nào quên!
Còn Nửa Mùa Thu của tác giả An Sơn vừa đi hết chặng cuối cùng cũng là lúc Đông Về mang theo mưa trút cùng giá lạnh bủa vây!
Còn Nửa Mùa Thu rồi cũng trở thành hồi ức, thành kỷ niệm cho Ai kia mỗi khi đêm về ngắm trăng thanh treo trên triền núi!
Anh Kể chuyện cho em nghe! Em nghe xong đã trả lời ra sao? Anh không nói, hoặc giả tác giả không muốn nói!
Vậy thì người viết xin mượn một tứ thơ thay cho lời kết bài viết này, cũng như là  câu trả lời của Em cho Anh mà người viết đồ thế và như một lời sẻ chia đồng cảm cùng tác giả An Sơn

Em sẽ được gì khi nhận nửa mùa thôi?
Nhìn Thu đi qua, em bần thần ngơ ngác
Giận cành khẳng khiu nên lá buồn không hát
Cũng chẳng rì rào, che mát bóng người qua.

Mùa rất ngọt ngào
mà mình lại cách xa
Anh cắt Thu ra mỗi người một nửa
Em vơ vẩn
tựa mình bên song cửa
Thu bên anh
Thu có dịu dàng?( Một Nửa Mùa Thu - Tú Yên)

Sài Gòn 1/12.2018
Huỳnh Xuân Sơn


Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Đọc Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em Của Tác Giả Diệp Thế Hùng




Theo dòng chảy dạt dào tình thơ của tác giả, khoa học gia, soái ca họ Diệp, tôi đặc biệt ấn tượng với những khúc gập ghềnh tung bọt mang tên Song Thất Lục Bát mà tác giả thường dùng chuyên chở những tứ thơ có những ẩn ý sâu nặng.
Trở lại Hà Nội tác giả đã khỏa sóng dòng trong một khúc tâm tư khiến người viết không thể không vén bức màn chắn câu chữ mà tác giả bung ra sau khi gửi gắm ý thơ!
Nếu bạn cũng là người yêu những câu thơ đắm đuối yêu, bất chấp yêu của chủ thể trong thơ tác giả Diệp Thế Hùng, thì hãy cùng tôi đi dạo quanh hồ Hoàn Kiếm với tác giả trong bài thơ sau:

HỒ HOÀN KIẾM VẮNG EM

Hồ Hoàn Kiếm chiều nay gió lạnh
Mưa rơi rơi không tạnh từ lâu
Hàng cây liễu đậm ưu sầu
Cúi đầu trên nước đượm màu tương tư


Gió nhẹ thổi, gió từ phương bắc
Hồ vắng tanh, lác đác lá buông,
Mưa rơi như lệ sầu tuôn
Trên hồ bạc trắng nỗi buồn vấn vương

Thu này nữa trên đường vạn dậm
Vẫn thâu đêm thăm thẳm đợi chờ
Biển trời cách trở mịt mờ
Anh mang yêu dấu làm thơ u sầu

Có những lúc xa nhau biền biệt
Như hôm nay chẳng biết em đâu
Tương phùng ngày ấy còn lâu?
Hay là chỉ một thoáng sầu mà thôi? (Diệp Thế Hùng 06 Nov 2018)

Hồ Hoàn Kiếm vắng Em là một bản nhạc lòng bâng khuâng, thương nhớ, xen lẫn chút buồn thương cô đơn của chủ thể Anh được tác giả neo từng câu, sau khi trau chuốt kỹ lưỡng từng từ,rồi sắp xếp khéo léo chúng trên  Khuông mang tên Song Thất Lục Bát!
Không biết đã bao lâu Anh mới trở lại Hồ Hoàn Kiếm ? hoặc giả lần trở lại này chưa xa cách lâu nhưng vì Anh chỉ có một mình?
Hồ Gươm vào thu nước xanh ngăn ngắt,  không thể thiếu "cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ" và luôn có rất nhiều những cánh tay của Liễu, của Si  nghiêng ngả rủ rê đu đưa theo cánh gió heo may mời gọi! Lữ Khách lững thững tản bộ quanh Hồ hẳn không thể không cảm ánh trăng thu tỏa xuống từ muôn phía lấp lánh trên mặt hồ, lung linh trên những tàng cây. Nhưng Thu Hà Nội  lần trở về này trong lòng Lữ Khách của thi sĩ họ  Diệp lại mang một sắc thái khác, mọt cảm nhận khác

Thu này nữa trên đường vạn dặm
Vẫn thâu đêm thăm thẳm đợi chờ
Biển trời cách trở mịt mờ
Anh mang yêu dấu làm thơ u sầu

Bước chân Anh như vơi, như đầy trở về đây để cảm thấy "Biển trời cách trở mịt mờ". Khi đi giữa "trời thu Hà Nội từng con đường nhỏ trả lời cho anh" điều gì mà  bên Hồ Hoàn Kiếm Anh lai "mang yêu dấu làm thơ u sầu"?
Vẫn biết "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" Nhưng khi cảm ý thơ của tác giả "Thu này nữa trên đường vạn dặm. Vẫn thâu đêm thăm thẳm đợi chờ" Sao lòng bỗng rưng rưng thương những "Phố nhỏ, ngõ nhỏ" Nhớ thương những Cổ Ngư, Nghi Tàm, nhớ đường Nguyễn Du "Thơm từng cơn gió ..." Nhớ những cửa ô cổ kính rêu phong ! Nhớ mênh mang mặt nước Hồ Tây
! Chỉ nhớ thôi đã thấy dạt dào kỷ niệm rồi Vậy mà không hiểu sao tác giả lại để Anh giữa đường thiên lý dừng chân trong cảnh vời vợi nỗi niềm vào thơ như thế!
"Anh mang yêu dấu làm thơ.." Thì những câu thơ sẽ bay bổng lãng mạn cùng Anh là tất yếu .Nhưng hai chữ  "u sầu" hiện diện trong câu thơ hẳn sẽ là dự cảm cho một chuyện tình buồn !
Phảng phất đâu đây tứ thơ của tác giả người viết vừa mới đọc được

Rồi một sáng bình minh vừa ló dạng
Bầu trời xanh quang đãng một ngày thu
Chim líu lo, gió nhẹ thổi vi vu
Anh trở lại ngục tù, tim tan vỡ (Tan Vỡ - DTH)

Nhốt lại tứ thơ vào "ngục tù"  Ta  bâng khuâng theo chân tác giả dạo bên Hồ để cảm những tứ thơ  u sầu Chủ Thể Anh viết

Có những lúc xa nhau biền biệt
Như hôm nay chẳng biết em đâu

Tác giả viết rằng"Có những lúc xa nhau biền biệt" chứ không phải "đã bao lần.." vậy thì  dự cảm ở trên có lẽ đã sai? Còn "Như hôm nay chẳng biết em đâu"? Những lúc, hôm nay là những cụm từ chỉ những khoảng thời gian gần và rất ngắn Anh đã "Chẳng biết em đâu" Thế mà Anh đã cảm những tứ thơ "U Sầu" đến mức tràn cả sang người đọc ngay từ những câu thơ mở đầu cho một Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em lạnh lẽo dẫu thời tiết vừa mới chuyển mùa bước vào Đông theo như ngày bài thơ ra đời 2/11/2018!

Hồ Hoàn Kiếm chiều nay gió lạnh
Mưa rơi rơi không tạnh từ lâu
Hàng cây liễu đậm ưu sầu
Cúi đầu trên nước đượm màu tương tư

Với người viết và có lẽ có thêm nhiều bạn đọc nữa thì những cành liễu rủ soi bóng bên hồ thật quyến rũ và dịu dàng e ấp như mấy nàng thiếu nữ đang tuổi thanh xuân đưa tay chào đón ! Vậy mà tác giả lại để cho Nó "đậm ưu sầu" Và dáng thướt tha kia vào thơ tác giả trong con mắt của chủ thể Anh thì Nó đang "Cúi đầu trên nước đượm màu tương tư". Hai câu thơ rất thật, rất thơ và rất tình này chính là điểm nhấn là hồn cốt của Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em!
Cây Liễu từ khi hiện diện ở bên Hồ vào thơ theo nhạc hay trong ánh mắt các Tao nhân Mặc khách nó đều "Nghiêng ngả rủ rê. nét xuân xanh ngày xưa trở lại" Nhưng nay vào trong thơ của tác giả Diệp Thế Hùng bỗng chốc trở nên có tâm hồn của một chàng trai,hoặc một cô gái mang nỗi niềm của kẻ bại trận trên tình trường..Nước thì "đượm màu tương tư" và Liễu thì "đậm ưu sầu"

Gió nhẹ thổi, gió từ phương bắc
Hồ vắng tanh lác đác lá buông,
Mưa rơi như lệ sầu tuôn
Trên hồ bạc trắng nỗi buồn vấn vương

 Trời ơi! bất giác người viết muốn kêu trời khi  mường tượng Thi ảnh trong khổ thơ này với bối cảnh ai đó phải gặm nhấm nỗi cô đơn trống vắng, gánh nặng nhớ thương, khoác thêm chút hờn tủi đi trong "Mưa rơi như lệ sầu tuôn"! cả mặt hồ trong mưa luôn bị bao phủ một màu xám trắng lạnh lùng mà tác giả nhuộm cho nó thêm màu Bạc của nguyên nhân "Nỗi buồn vấn vương" nữa mới cám cảnh làm sao?
Lời thơ của Tan Vỡ lại bảng lảng trong màn sương mờ đục mà Trịnh gọi là " Màu sương thương nhớ" đâu đây như là tiếng lòng của Anh của Em !

Từ đây chỉ những ngày buồn tiếp nối
Những đêm dài với một mối tình câm
Chân bước đi trong một cõi âm thầm
Em ở lại mắt dầm dề lệ đổ (Tan Vỡ- DTH)

Kết quả phải chăng đã hiện diện nhưng còn nguyên nhân nào thì có lẽ là đây phải không Anh, phải không tác giả?

Trên trần giới tình yêu không còn chỗ
Ta mỏi mòn đau khổ chiếm tâm can
Trách ai đây? Trách định mệnh trái ngang ?
Mình hạnh phúc thì có người đau khổ. (Tan Vỡ- DTH)

Mượn những câu thơ Tan Vỡ của chính tác giả để lý giải cho Thi Ảnh Cây liễu đậm âu sầu cúi đầu trước mặt hồ Bạc trắng đượm màu tương tư" Phải chăng là khiên cưỡng? Câu hỏi này thú thật người viết không giám nhờ tác giả trả lời! Hãy để ngỏ cho mỗi người có cảm nhận của riêng mình trước Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em của tác giả Diệp Thế Hùng!
Dẫu không muốn thì những câu thơ kết cũng vừa được tác giả đặt nó lên khuông trước khi khóa lại bản nhạc lòng của chủ thể Anh trong thơ!

Tương phùng ngày ấy còn lâu?
Hay là chỉ một thoáng sầu mà thôi?

Một cái kết mở cho một bài thơ tình buồn của tác giả? Người viết mong mỏi đây "Là chỉ một thoáng sầu mà thôi"! Ngày mai mưa thôi rơi, hoa lộc vừng thả thảm đỏ nhớ mong bồng bềnh trên mặt hồ thơ mộng, những cành liễu đu đưa trong gió heo may lần lữa chưa muốn rời đi.
Nắng sẽ lên mặt hồ lại xanh trong và bước chân Anh lại thư thả dạo quanh Hồ cùng Em như chưa hề trải qua  một đêm Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em !
Còn nếu như "Tương phùng ngày ấy còn lâu" thì Anh ơi! Tác giả ơi! Cho người viết gửi tới Anh một ý thơ thay cho lời chia sẻ, thay cho cái siết tay đồng cảm của người viết muốn mượn lời thơ của tác giả gửi tới Anh !

Cuộc tình ái thôi phải đành dang dở
Vì dấu yêu đã lỡ một cung đàn
Gặp làm chi rồi phải chịu lìa tan
....
(Tan Vỡ -Diệp Thế Hùng )

Một ý thơ không mới nhưng qua sự sắp đặt câu từ sau khi chắt lọc kỹ càng theo một giai điệu nhạc khi bổng lúc trầm của thể thơ Song Thất Lục Bát, đã gieo vào người đọc một sự quyến luyến với bài thơ. Ai đó nói Thơ hay là sau khi đọc bạn đọc muốn quay lại đọc thêm nhiều lần nữa.Với cá nhân Người viết và tin chắc có thêm nhiều bạn đọc  có nhận định Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em là một bài thơ Hay. Một trong những điều làm nên thành công của bài thơ phải chăng chính là sự lựa chọn thể thơ Song Thất Lục Bát. Với Người viết thì chính thể thơ này đã làm lên thành công của bản nhạc lòng cho chủ thể Anh trong thơ bởi Song Thất Lục Bát có thế mạnh Bằng Trắc chở luật vần đi mang theo những ý thơ mà không thể thơ nào có được

Sài Gòn đêm nay bão đã tan mưa thôi rơi và triều cường đã rút! Đọc Hồ Hoàn Kiếm Vắng Em của tác giả với tâm thế của người Nhìn từ một phía nên khó tránh khỏi những suy nghĩ phiến diện một chiều. Người viết mong nhận được sự bao dung của tác giả cũng như bạn đọc yêu thơ  Diệp Thế Hùng cho những điều khác biệt nếu có !

Sài Gòn 28/11/2018
Huỳnh Xuân Sơn






Thứ Ba, 27 tháng 11, 2018

Khúc Cảm Mong Manh



Khúc Cảm Mong Manh

Mong manh sợi nắng thu vàng
Như vòng tay ấm nhẹ nhàng bủa vây
Mong manh lắm chút đắm say
Mong manh ấy thả quắt quay một đời

Mong manh một giọt sương rơi
Trong veo thủa ấy chơi vơi đến giờ
Mong manh thiêu đốt ước mơ
Mong manh như thể bất ngờ gặp nhau

Mong manh biển rộng sông sâu
Mong manh cất giữ tình đầu tinh khôi
Mong manh tơ quấn quýt rồi
Người ơi sợi nhớ một đời mắc giăng

17/9/2018
Phương Lan