Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Huỳnh Xuân Sơn Cảm Nhận Bài Thơ Chuyện Tình Cô Giáo Lưu Quang Của Tác Giả Nguyên Hữu



Trưa nay mở trang thơ ra đập vào mắt tôi một tựa đề bài thơ: Chuyện Tình Cô Giáo Lưu Quang. Có lẽ bởi tôi có ấn tượng với hai từ cô giáo nên vội bấm vô. Chứ thực tình tôi không thích lắm những chuyện tình bi lụy ướt sướt mướt . Chủ đề thơ tình tôi luôn luôn đọc sau cùng, vậy mà giờ đây bài thơ của tác giả Nguyên Hữu đã níu giữ tôi lại sau khi tôi đọc xong , mặc dù tôi chưa đọc thêm bài nào nữa.

Tôi vẫn quyết định viết ngay những cảm xúc mà tôi đang có với bài thơ:

Chuyện Tình Cô Giáo Lưu Quang

Đợi anh về
Một đời vẫn đợi
Sắc xuân bung
Theo năm tháng phai tàn
Tình yêu nở
Không đâm chồi kết trái
Nhưng nở hoa
Thanh khiết đợi tìm anh...
Anh - người chiến sĩ
Đã anh dũng hi sinh
Không hài cốt...
Không...
Không tìm... thấy xác...
Tan nát trong em
Mong manh trong hi vọng
Em vẫn đợi
Vẫn đợi anh về...

Tuổi học trò
Nhòe nước mắt lá thư
Lời hứa hẹn
Anh đưa tay che miệng
Không cho em nói
Cái điều...
Sau này em nức nở...
Cây đàn cũ
Em vẫn còn gìn giữ
Đứt một dây
Em vẫn kệ để nguyên
Kệ anh chứ
Anh làm đứt... anh nối...
Khối nước òa
Lại gào thét nơi em...

Vẫn đợi đấy

Vẫn đi tìm anh đó

Em làm thơ

Em gửi gió mây trời

Anh đọc chưa

Anh đọc đi nhé

Nếu đọc rồi anh tìm về với em

Với người giáo viên

Với nhà thơ

Với người vợ hiền anh chưa hỏi cướ

Lưu Quang em

Vẫn đợi...

Anh Về... (30/11/2013- nguyên Hữu)



Chuyện Tình Cô Giáo Lưu Quang Của tác giả trẻ Nguyên Hữu . Viết về cô giáo Chu Thị Lưu Quang với mối tình với một người lính đi chiến đấu tận chiến trường Camphuchia. Tới nay cô vẫn chờ đợi dù đã được tin anh hy sinh. Nhưng cô vẫn:

Đợi anh về / Một đời vẫn đợi / Sắc xuân bung /Theo năm tháng phai tàn/ Tình yêu nở / Không đâm chồi kết trái / Nhưng nở hoa / Thanh khiết đợi tìm anh...

Sự chờ đợi hơn ba mươi năm đằng đẵng kể từ ngày anh ra trận và chắc hẳn hành trang anh mang theo vào chiến trường là:

Rất dài và rất xa. / là những ngày thương nhớ. / nơi cháy lên ngọn lửa. / là trái tim yêu thương./…..

Và chắc chắn có hình ảnh:

Ngôi sao như mắt anh trong những đêm không ngủ. / Giáo án em vẫn mở cho ánh sao bay vào. ( Hành Khúc Ngày Và Đêm- Phan Huỳnh Điểu).

Trong chuyện tình cô giáo Lưu Quang chỉ với tám câu thơ ngắn gọn, tác giả đã viết ra cả nỗi lòng của cô giáo.

Chờ đợi hơn ba mươi năm vẫn nguyên vẹn một tình yêu, như ngày đầu, dẫu giờ đây thời “xuân sắc” của cô đã theo năm tháng mà phải “tàn phai”, nhưng tình yêu thì vẫn “nở hoa” Để mà “chờ đợi anh”…

Còn đây là những câu thơ tác giả viết về Người yêu của cô giáo Lưu Quang:

Anh - người chiến sĩ / Đã anh dũng hi sinh / Không hài cốt... / Không... / Không tìm... thấy xác.../ Tan nát trong em / Mong manh trong hi vọng / Em vẫn đợi / Vẫn đợi anh về...

Chiến tranh mà ! mất mát là điều không tránh khỏi song sao khi đọc những dòng thơ này vẫn thấy nghẹn ngào ; ‘Hy sinh ….’ Nhưng lại ‘không tìm …thấy xác’ và điều này làm cho nỗi đau của cô nhân lên gấp bội. Mất người mình yêu, mà không còn cả “hài cốt” thì “tan nát trong em” và cả tan nát trong lòng bao nhiêu người thân của nữa.

Tình yêu của cô giáo quá lớn cho nên trong nỗi đau thương mất mát tột cùng ấy, cô vẫn hy vọng, dẫu là rất “mong manh”: “em vẫn đợi ….vẫn đợi anh về” hai chữ “vẫn đợi” lặp lại ta đọc sao thấy như cô vẫn đợi lâu lắm rồi.

Có lẽ hy vọng lúc này là niềm tin để cô tiếp tục sống và giảng dạy và chờ đợi

Tình yêu của Cô giáo bây giờ tác giả mới nói đến:

Tuổi học trò / Nhòe nước mắt lá thư / Lời hứa hẹn / Anh đưa tay che miệng / Không cho em nói / Cái điều... /Sau này em nức nở...

Tình yêu của Cô giáo và người yêu của mình từ thuở “học trò” với những lá thư từ chiến trường gửi về. Cô đã khóc rất nhiều bởi lúc chia tay anh đã “che miệng” không cho cô nói về lời hứa trọn đời chờ đợi anh chăng?

Chính vì khi ấy cô không nói là vì chiều ý anh, nên bây giờ cô càng nghẹn ngào hơn nữa. Tình yêu này với cô là vĩnh cửu dù anh đã hy sinh. Nhưng cô vẫn sống với hy vọng tràn trề về một ngày nào đó…


Cây đàn cũ / Em vẫn còn gìn giữ / Đứt một dây / Em vẫn kệ để nguyên / Kệ anh chứ
Anh làm đứt... anh nối... / Khối nước òa /Lại gào thét nơi em...

Những câu thơ là những lời tự sự của cô giáo sao nghe buốt nhói trong lòng. Một chút hờn dỗi, nhưng nâng niu kỷ vật của anh là cây đàn. Cô đã coi nó như là sự hiện hữu của anh chăng?

Cô nói những lời với anh như thể cô tin chắc chắn ngày mai anh sẽ về :”anh làm đứt….anh nối…” hy vọng để sống, nhưng có lẽ nước mắt thì luôn là cấp số nhân với thời gian trôi lặng lẽ. Nước mắt từng giọt ngắn dài giờ đây nó là “khối nước…” và nỗi đau đớn nhớ thương cuộn trào dâng thành tiếng “gào thét”…nhưng:

Vẫn đợi đấy / Vẫn đi tìm anh đó / Em làm thơ / Em gửi gió, mây, trời,... / Anh đọc chưa
Anh đọc đi anh nhé / Nếu đọc rồi anh tìm về với em / Với người giáo viên / Với nhà thơ
Với người vợ hiền anh chưa hỏi cưới / Lưu Quang em / Vẫn đợi... /Anh về...

Đọc khổ thơ cuối ta thấy nỗi niềm cô giáo cô đơn mòn mỏi trong chờ đợi , ngày xưa còn có học trò, có giáo án bài giảng để nguôi ngoai đi nỗi nhớ thương và nuôi dưỡng hy vọng. Nhưng hy vọng mỗi ngày mỗi mù mịt.

Cô bây giờ đã “xuân sắc tàn phai” theo nghiệt ngã của thời gian. Chỉ có duy nhất là tình yêu thì vẫn vẹn nguyên như ngày nào! Cô bây giờ tìm anh, chờ anh, cả hy vọng gặp anh nữa cô đều gửi vào thơ và mong ở đâu đó biết đâu anh đọc được. Và sẽ biết ở quê nhà vẫn có em , “người vợ hiền chưa cưới hỏi” chờ đợi anh về.

Viết đến đây tôi nhớ tới một đoạn trong bài thơ Đợi Anh Về. Cũng viết về sự chờ đợi của người vợ chờ chồng, Trong hy vọng và chờ đợi

Bởi vì em ước vọng

Bởi vì em trông ngóng

Tan giặc bước đường quê

Anh của em lại về….

….Nào bao giờ ai biết

Có gì đâu em ơi

Chỉ vì không ai người

Biết chờ đợi như em.(Konstantin Simonov- Tố Hữu dịch)

Tác giả Nguyên Hữu đã kể cho chúng ta biết về Chuyện Tình Của Cô Giáo Lưu Quang. Yêu và chờ đợi người yêu đi chiến đấu và đã hy sinh nơi chiến trường ác liệt. nhưng có lẽ bởi “không hài cốt” “không tìm thấy xác”.Nên cô vẫn chờ đợi với một hy vọng dẫu “mong manh” rằng “anh sẽ về”. Cô đã chờ đợi và hy vọng suốt những năm dài đã qua.

Vâng Cô Giáo mong, tác giả mong, tôi mong và tin chắc bạn cũng mong ngày mai có thể ngày mốt, hoặc một ngày gần anh sẽ về.

Chiến tranh đã lùi xa hơn ba mươi năm xong những hậu quả mà nó để lại là những nỗi đau không thể thốt bằng lời thì còn dai dẳng và còn rất nhiều. Như cô giáo Lưu Quang với nỗi đau mòn mỏi cả cuộc đời cho tới hôm nay,cũng chính là hậu quả của cuộc chiến mà ra.

Sài Gòn 1/11/2013



Huỳnh Xuân sơn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét